11:55 EST Chủ nhật, 17/12/2017

Trang nhất » Tin Tức » Thánh tử đạo

Thánh Tử Đạo - Đại Đức THÍCH HẠNH ĐỨC

Thứ năm - 29/01/2015 00:16
Đại Đức THÍCH HẠNH ĐỨC 19 tuổi
Bảo vệ Hiến chương Phật-giáo
Tự thiêu ngày 31.10.1967 trước chùa tỉnh Giáo Hội Quảng Ngãi.

TIỂU SỬ Đại Đức THÍCH HẠNH ĐỨC
Đại Đức tên là Trần Văn Minh, 19 tuổi, tự Thị Hoàng, pháp danh Hạnh Đức, pháp hiệu là Thanh Bình, sinh ngày 2.3 năm Mậu Tý, nhằm Thứ 7 ngày 10.4.1948 tại xã Bình Đức, quận Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi.Xuất thân trong một gia đình Nho giáo có tín ngưỡng Phật-giáo. Lúc nhỏ Đại Đức tính tình nhu hòa, thùy mị, vốn có thiện căn và theo học trường làng từ lúc lên 10, được Thầy thương bạn mến. Khi lớn lên, thiện căn cũng dần tăng trưởng, có nhiều nghi vấn về cuộc đời, khiến Đại Đức luôn luôn suy gẩm. Mọi diễn biến của vạn hữu, là mối bất công đau khổ đè nén lên con người, tạo thiện duyên cho Đại Đức tầm Sư học Đạo.Đại Đức từ bỏ tất cả sự âu yếm mến chuộng của gia đình bà con thân thuộc, xa lánh tất cả những gì mà Đại Đức cho là vô thường, khổ não, vô ngã, … chỉ quyết tâm đi tìm con đường giải thoát. Đại Đức xuất gia đầu Phật vào năm 1959, quy y với Thượng Tọa Thích Huyền Đạt, Tọa chủ chùa Viên Giác Thanh Sơn (núi Thình Thình thuộc hạt Sơn Tịnh và Bình Sơn).Từ ngày Đại Đức tự nguyện khép mình vào khuôn khổ Thiền gia, lấy tương dưa rau muối làm phương tiện độ nhật; chí công tham học với Bổn sư những khuôn vàng thước ngọc và những lời di giáo vô thượng của Đức Thế Tôn. Ngoài ra, Đại Đức cũng thể hiện hạnh nguyện “hữu tác hữu thực, vô tác bất thực” trong công tác nông thiền ở miền đồi Viên Giác.

 

Đến năm 1965, vì sự đòi hỏi cần thiết ở khả năng hiểu biết của người tu sĩ Phật-giáo, tương ứng với đà tiến hóa của nhân loại hiện thời, trong việc hoằng hóa lợi sinh, nên Đại Đức đã được Bổn sư cho về Trụ trì chùa Giáo Hội Tỉnh, để theo học Ngoại Điển ở Trường Trung học Bồ Đề.

Năm 1966, Đại Đức đã thọ Sa Di giới tại chùa Hội Phước Quảng Ngãi.

Đến năm 1967, trước cảnh bất công đàn áp Phật-giáo của chính quyền đương thời, Đại Đức đã phát nguyện tự thiêu trước chùa Giáo Hội Tỉnh vào ngày 31.10.1967 để phản đối sắc luật phi pháp 23/67.

Nhục thân Đại Đức tuy mất nhưng gương “vị pháp vong thân” của Đại Đức vẫn còn sáng chói muôn thuở.

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Duy Thuc - 04/04/2017 11:03
Ngoài cái vụ “tự thiêu” của ông Quảng Đức. Chắc anh không biết một chuyện “tự thiêu” khác, vì lúc đó anh đang ở Sài Gòn. Sẵn đây em kể anh nghe chơi để biết thêm, về một vị “bồ tát tự thiêu” khác để hiểu thêm về việc “tự thiêu để cứu nguy đạo pháp và dân tộc” mà đến hôm nay ông Quảng Độ vẫn lớn miệng ồn ào ca tụng và tranh công. Cũng có thể nói là một câu chuyện xảy ra phía sau bàn thờ Phật. Một loại thâm cung bí sử trong chốn Phật Môn, mà tình cờ em biết được.

Ngay tại Quảng Ngãi, trước nhà mình, chứ không đâu xa.

Khoảng cuối năm 1967, trời Quảng Ngãi cũng khá lạnh. Em nhớ là sau đợt bầu cử tổng thống hồi tháng Chín. Em nhớ rõ là ngay sau thời gian bầu cử tổng thống. Bởi trước đó, mấy bài hát vận động bầu cử liên tục phát trên đài phát thanh. Em nghe hoài rồi cũng thuộc luôn. Bây giờ vẫn còn nhớ:

Tháng chín ta đi bầu cho đông…
Tháng chín là ngày quốc dân chờ mong…
Rủ nhau đi bầu, đi cho thật nhiều…
Lựa người tài đức với thương dân mà ta bầu…

Như vậy, vụ tự thiêu này xảy ra vào khoảng tháng 10 hay 11 năm 1967.

Một bữa sáng sớm, khoảng 5, 6 giờ sáng, trời chưa sáng hẳn, trong xóm nhà mình đã nghe có người nói lao xao: “Có người tự thiêu! Có người tự thiêu trước chùa.” Mới nghe loáng thoáng, em tưởng có người tự tử. Hay bị xe nhà binh đụng chết, như trường hợp em C nhà mình hồi năm 1966. Rồi bà Thạc, bà Lãnh, và mấy người khác trong xóm đã truyền miệng nhau xôn xao.

Không biết tại sao bữa đó em lại dậy sớm và ra trước chỗ giếng nên nghe được sự việc. Dù trong lòng cũng chưa tin hẳn có vụ tự thiêu. Em chạy theo bà con ra trước ngõ, chỗ gốc mấy cây dừa, có xe nước mía của chị Bình thường đứng bán, nhìn xuống về hướng chùa Tỉnh Hội, thấy một đám đông nhốn nháo.

Trong cảnh tranh tối tranh sáng, ngay trước cổng chùa Tỉnh Hội Quảng Ngãi, em thấy có ngọn lửa đang cháy đỏ phừng bốc lên cao. Lúc đầu em còn đứng xa xa, sau theo mấy người lớn từ từ tới gần hơn coi cho rõ. Nơi chỗ gần quầy thuốc lá của ông bà Thoại. Em thấy ngọn lửa cháy cao đỏ rực trước cổng chùa, chỗ mấy cây khuynh diệp, trên đường Trần Hưng Đạo. Một người đang ngồi trong ngọn lửa đỏ rực, cháy phừng phừng trong bóng đêm tranh tối tranh sáng, lúc còn hơi sương mù mùa đông.

Chung quanh là mấy ông thầy chùa, lớn tiếng niệm Phật, đi vòng vòng quanh ngọn lửa. Trời lúc đó mùa đông nên còn tối và hơi lạnh, chưa sáng hẳn. Nhìn thấy cảnh một người ngồi trong đống lửa đỏ rực, ngọn bốc cao phừng phừng, trên đầu ngọn lửa là những đuôi khói đen kịt uốn éo trong cảnh tranh tối tranh sáng trông thật là ghê rợn. Chung quanh là một đám thầy chùa mặc áo vàng. Có người chấp hai tay. Có người một tay để trước ngực, một tay lần chuỗi, đi vòng quanh lớn tiếng niệm Phật. Sau này, em mới biết, họ đi vòng vòng quanh người bị đốt như vậy để không cho cảnh sát đến cứu người, hay cướp xác.

Em thấy khung cảnh cũng hơi rùng rợn, khiến cũng ớn lạnh xương sống, mà nói ra không được. Đã vậy, sáng sớm em mặc áo thun quần đùi. Không biết tại trời lạnh, hay tại khung cảnh trước mắt, mà hai hàm răng lâu lâu lại đánh lập cập hoài. Rồi tự động hai tay cũng kéo lên trước ngực, hai bàn tay ôm hai vai, cùi chỏ rút sát ngực, chắc để bớt lạnh và bớt ớn trước cảnh tượng có kẻ chết cháy đang xảy trước mắt. Em không nhớ rõ lúc đó T có chạy ra xem và chứng kiến vụ “tự thiêu” này hay không?

Ông thầy chùa ngồi xếp bằng trên mặt đường nhựa Trần Hưng Đạo, ngay trước cổng chùa Tỉnh Hội, hai tay để hờ trước ngực, lưng quay vào trong sân chùa, mặt thì quay ra khoảnh đất trống hình tam giác, có đài kỷ niệm có ghi mấy chữ Tổ Quốc Ghi Ơn. Miếng đất trống dạng như mũi tàu trước chùa, giữa ngã ba Phan Bội Châu và Trần Hưng Đạo. Đối diện bên kia đường Phan Bội Châu là Trung Tâm Thiếu Nhi, và Trung Tâm Cứu Trợ Nạn Nhân Chiến Cuộc.

Lúc đầu em nghe loáng thoáng ai nói đâu đó, thì hình như ông thầy chùa này bị bịnh nan y, chữa trị không được, buồn quá nên ông tự thiêu. Em nghĩ sao lạ vậy? Bịnh gì mà đến nổi phải tự thiêu? Lại có nhiều thầy chùa đi xung quanh niệm Phật rần rần nữa.

Ngoài mấy ông thầy chùa, những người đứng coi phần lớn là trong xóm nhà mình, và mấy người khu nhà ông Ngô Duy Đoan bán vali, và trại cưa gỗ đối diện nhà ông Đoan, chạy xuống coi mà thôi. Trong chùa cũng bắt đầu dộng chuông trống lên rổi. Chắc là để phụ họa cho tiếng tụng kinh ngoài trước cổng chùa, nơi chỗ lửa cháy, cho thêm rậm đám.

Sau đó, lần hồi nghe người này nói nghe người kia bàn tán, em mới biết là ông thầy chùa này tự thiêu để phản đối tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và tổng thống Lyndon Johnson của Mỹ. Trước khi tự thiêu, ông có viết hai lá thư để lại trong chùa, nhờ chuyển giùm. Một lá gửi tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, đòi ông phải từ chức vì bầu cử độc diễn. Một lá gửi tổng thống Lyndon Johnson, yêu cầu phải rút lính Mỹ khỏi Việt Nam. Sau đó, đã quen với khung cảnh, em bước lại gần hơn, đứng sát bên ngoài vòng tròn của mấy ông thầy chùa đang đi quanh niệm Phật để coi cho rõ. Ngọn lửa vẫn còn cháy hừng hực. Dù nóng trước mặt, nhưng vẫn còn thấy ớn lạnh sau xương sống. Lâu lâu cứ phải rút cổ rùng mình hoài. Chung quanh ông ta, mấy ông thầy chùa vẫn cứ đi vòng vòng lớn tiếng niệm Phật. Thỉnh thoảng, có tiếng nổ lách tách nho nhỏ vì da thịt bị cháy nứt.

Em cứ thắc mắc trong đầu. Không biết tại sao, ông Thiệu vừa đắc cử tổng thống, hồi tháng 9/1967. Mà sao mới lên thì ông thầy chùa này lại tự thiêu phản đối? Chi vậy không biết nữa? Lại giống kiểu ông Thích Quảng Đức ngày xưa rồi? Em tự thắc mắc trong đầu như vậy thôi chứ không nói ra với ai cả.

Rồi em nhớ lại cái vụ Đoàn Thanh Niên Phật Tử Quyết Tử, tập trung tại chùa Tỉnh Hội, Quảng Ngãi, tay đeo băng đỏ, súng ống lựu đạn đầy đủ, hăm hở leo lên cả chục chiếc xe nhà binh GMC, hô la khẩu hiệu rầm rầm, rồi kéo chạy ra Đà Nẵng là hồi năm ngoái, 1966. Hồi đó, trước cổng chùa Tỉnh Hội, xe nhà binh đông nghẹt, xe Jeep gắn antenna, GMC, Dodge chạy tới chạy lui rần rần. Giống như sắp đi hành quân lớn ở đâu đó. Lúc đó em có cảm tưởng như chùa Tỉnh Hội là bộ chỉ huy hành quân. Sau mới biết là họ rần rần kéo ra Đà Nẵng, Huế để tranh đấu cho vụ Phật Giáo ngoài đó. Mấy ngày sau, khi họ rần rần kéo chạy về, nghe nói có mấy người bị bắn chết, và nhiều người bị thương.

Mà đó là chuyện xảy ra năm ngoái rồi. Sau đó thì có thấy lộn xộn gì nữa đâu! Mà ông thầy chùa này lại tự thiêu. Em cũng hơi làm lạ trong đầu. Em còn nghe nói ông viết thư cho ông tổng thống Thiệu, tổng thống Mỹ gì nữa. Em thấy lạ quá! Sao lại viết thư cho tổng thống Mỹ nữa? Hồi đó còn nhỏ, mà em cũng thắc mắc trong đầu, sao kỳ dị vậy? Ai mà đem thư của ông vô Sài Gòn cho ông Thiệu. Rồi đem sang Mỹ nữa chớ! Chuyện quả kỳ dị, khó tin. Mà tự nhiên sao lại đi tự thiêu chi vậy? Thật là lãng xẹt.

Sau đó, ông ngã ngữa ra sau, hai tay cong khuều lên, hai chân cũng co lại và đã hở banh ra, nhưng lửa vẫn còn cháy. Em còn nhớ rõ cảnh ông té nằm ngã ngữa, hai tay hơi co rút lên và đưa lên trời, hai chân cũng vậy, mà lửa cứ vẫn cháy. Tiếng nổ lách tách do da thịt bị cháy nứt vẫn thỉnh thoảng vang lên. Mấy ông thầy chùa cũng vẫn đi vòng quanh niệm Phật. Hình như họ chờ cho lửa cháy hết mới tính.

Đứng coi cũng đủ lâu và trời lại lạnh, sau đó em trở vô nhà, nên không thấy cảnh người ta đem xác ông vào chùa, và dọn dẹp chỗ thiêu ra sao. Lúc chạy ra xem lại thì họ đã đem xác ông này vào trong chánh điện của chùa Tỉnh Hội rồi. Họ đang rần rần tụng kinh lảm lễ cầu siêu và khâm liệm. Đứng ngoài cửa, bên hông chánh điện, nhìn vào, em thấy cái xác, để trước chánh điện, đen ngòm, nằm ngữa như con bò thui. Nên cũng hơi nãn trong đầu.

Bấy giờ trời cũng đã sáng rõ. Trong chùa Tỉnh Hội, tiếng chuông trống dộng liên hồi và dữ dội hơn. Ngồi bên nhà mình vẫn còn nghe ầm ỉ. Trời cũng đã sáng, trong sân chùa, phật tử đã tụ họp đông nghẹt. Nên em cũng không muốn chen vào trong chánh điện mà coi tiếp nữa, chỉ lang thang trong sân chùa và nhà trù để nghe ngóng cho thỏa tính tò mò.

Rồi em cũng trở vô nhà, sợ Má không thấy em rửa ly tách mỗi buổi sáng lại la rầy. Nhưng cái đầu và hai tai vẫn lóng ngóng bên chùa Tỉnh Hội.

Đến khoảng 7, 8 giờ sáng, không biết ai đã báo tin và chở thầy Thích Huyền Ðạt đến nhà mình. Vừa bước vô nhà mình là thầy Huyền Đạt ôm đầu khóc rống lên thảm thiết như con nít. Lúc đầu em đang ở trong nhà, nghe không rõ ràng lắm. Tự nhiên, nghe tiếng người lớn khóc hu hu ngoài trước cửa. Hóa ra là thầy Thích Huyền Đạt.

Sau này, em mới biết thầy Huyền Đạt là sư huynh của ông Thích Huyền Quang. Bốn anh em cùng một thầy là Huyền Tế, Huyền Nhẫn, Huyền Đạt, Huyền Quang. Ông Huyền Quang, sau giữ chức tăng thống GHPGVNTN, bị cộng sản giam lỏng 10 năm ở chùa Hội Phước, Quảng Ngãi chắc anh đã biết rõ.

Thầy Huyền Đạt ngồi trên cái giường tre, lúc thì kể lể với Bác H, lúc thì ôm đầu khóc hu hu, quá sá trời đất. Trông thật thảm thiết. Em chưa thấy một ông thầy chùa nào khóc lóc nức nở đến như vậy.

Qua những lời khóc kể của thầy Huyền Đạt, em mới biết người tự thiêu là một vị sa di, học trò cưng của thầy Huyền Đạt đang tu học ở chùa Thình Thình, ngoài Bình Sơn. Em còn nhớ thầy khóc kể, vật vả:

“Sao con ngu dại quá vậy hả con? Sao con không nghe thầy mà đi nghe lời thiên hạ? Sao con không chịu nói với thầy? Thầy cho con lên tỉnh học chớ đâu phải để con bị người ta đốt đến chết thảm như vầy?”

Ông còn nói lung tung đủ thứ với Bác H trong tiếng khóc sụt sùi. Mà em thì xẹt qua xẹt lại, nên nghe lỏm bỏm. Bây giờ nhớ cho hết cũng không nổi.

Theo thầy Huyền Đạt kể thì người đệ tử ruột này còn trẻ lắm, 18, 19 tuổi là cao, nhưng rất thông minh và đẹp trai. Mới thọ giới sa di, nên thầy Huyền Đạt cho lên ở tạm tại chùa Tỉnh Hội, để theo học trường Bồ Đề, đâu mới đệ Tứ, đệ Tam thì phải. Bây giờ thì ông đã “tự thiêu” đòi ông Thiệu từ chức, và đòi Mỹ rút quân. Còn thầy Huyền Đạt thì ngồi đó mà than khóc, thương tiếc đứa học trò cưng. Em nghĩ không chừng, em và T cũng có gặp vị sa di này rồi, mà không biết. Bởi hồi đó, tụi em ưa chạy ra mé sau chùa Tỉnh Hội hái trộm mận, gặp nhiều vị sa di trẻ, về ở chùa Tỉnh Hội, theo học trường Bồ Đề, ngay trong khuôn viên chùa, bên kia hàng rào, sát mé nhà ông Lê Nguyên Long.

Thấy thầy Huyền Đạt khóc lóc như vậy, em thấy đã có cái gì không ổn về cái vụ “tự thiêu” này rồi. Mà lúc đó em cũng chẳng biết sự việc ra sao? Bởi nếu bình thường thì thầy Huyền Đạt đâu có khóc lóc và than trách mấy ông thầy chùa bên Tỉnh Hội dữ dội đến như vậy. Có đứa học trò tự thiêu để phản đối chính quyền, đúng ra phải vui vẻ và hăm hở thì mới phải chớ. Và thầy phải qua bên chùa, chớ đâu có ngồi ở nhà mình mà khóc kể với Bác H. Đã vậy trong khi đó em còn thấy có vẻ như thầy Huyển Đạt giận mấy ông thầy bên chùa Tỉnh Hội lắm. Nhứt là với ông Thích Giải An. Nên thầy Huyền Đạt không thèm qua bên đó, mà vô nhà mình ngồi than khóc. Dù từ nhà mình chỉ đi luồn ngả sau chùa, qua cái vườn chuối và xoài trước sân chừng 30 bước, cũng đã qua tới chùa rồi. Chắc chắn có điều gì mờ ám trong vụ “thầy chùa tự thiêu” này rồi.

Bản đồ vị trí lúc sa di Thích Hạnh Đức bị đốt chết vào ngày 31/10/1967.
(Phần ghi chú do người viết thêm vào.)

Thầy Huyền Đạt cứ ngồi chỗ cái giường tre, phía trước phần sân gạch sát mấy song tre ngăn nhà ông Phan Tiến Ðức, trưởng phòng Hai, Tiểu Khu mà than khóc, kể lể với Bác H và Ba. Lâu lâu em lại chạy qua chùa rồi chạy về, nghe bên này một hồi, chạy qua ngóng bên kia một lúc. Em nhớ là, qua câu chuyện, thầy Huyền Đạt có nhờ nhà mình, nhắn sang chùa để xin, cho ông đem xác đứa học trò về chùa Thình Thình, ngoài Bình Sơn, để an táng. Vì thầy Huyền Đạt rất thương người đệ tử này lắm. Coi như con ruột vậy. Và không muốn họ tiếp tục lợi dụng cái xác chết của đứa học trò, cho những âm mưu chính trị. Em không biết rõ ai đã sang chùa Tỉnh Hội để lo việc này. Nhưng phải là Ba rồi. Vì thầy Huyền Đạt thì coi như không thèm sang chùa Tỉnh Hội, gặp mặt mấy ông thầy chùa bên đó. Bởi ông rất căm giận mấy ông thầy chùa bên Chùa Tỉnh Hội đã âm mưu giết đứa học trò cưng của mình. Bác H chắc chắn không làm việc này. Nên phải là Ba.

Nhưng bên chùa Tỉnh Hội không chịu. Họ nói là họ còn phải làm lễ truy điệu rồi làm lễ phát tang, rình rang lắm. và truy thăng lên cấp Đại Đức và Bồ Tát. Em nhớ hình như bên chùa có cử mấy ông thầy chùa sang nhà mình để nói chuyện. Nhưng thầy Huyền Đạt không muốn gặp mặt nên họ phải về lại chùa theo ngõ sau, theo lối chỗ cầu tiêu kế bên nhà ông Lễ và luồn qua nhà trù chùa Tỉnh Hội. Sau đó thì bên chùa họ phong ông lên chức cố Đại Đức, rồi Bồ Tát gì đó, rồi viết đầy trên banderole treo ngay trước cửa phòng để quan tài của ông. Trong phòng thì đầy thầy chùa tụng kinh cầu siêu liên hồi. Đánh trống dộng chuông ầm ầm, thật là náo động. Trong sân chùa, bây giờ cũng đủ loại banderole, treo lung tung đủ chỗ, từ ngoài cổng cho tới trong sân, cũng như bên trường Bồ Đề. Nghe đâu ông chỉ mới là sa di. Lúc đó, em mới biết người “tự thiêu” là Đại Đức Thích Hạnh Đức. Chớ thầy Huyền Đạt khóc kể tùa lua như vậy nhưng thầy đâu có nói tên rõ ràng. Lúc khóc kể với Bác H, thầy Huyền Đạt cũng chỉ gọi người đã chết thiêu là “nó” và “thằng đó” mà thôi.

Em còn nghe nói có rất nhiều vị sa di đang theo học trường Bồ Đề tình nguyện tự thiêu chống Mỹ Thiệu. Nên họ phải bốc thăm. Và người đệ tử ruột của thầy Huyền Đạt đã “bốc trúng thăm tự thiêu.”

Sau này, nhớ lại việc thầy Huyền Đạt than khóc tại nhà mình và suy nghĩ em mới thấy đây là cái trò bip bợm và độc ác kinh người của mấy ông thầy chùa ma quỷ. Đối với họ, không phải là khẩu phật tâm xà. Mà là khẩu phật tâm quỷ. Tình nguyện bốc thăm tự thiêu, sao mà chỉ toàn là mấy vị sa di trẻ, từ những ngôi chùa nghèo xa xôi trong tỉnh, được gởi đến ở ngụ chùa Tỉnh Hội, để theo học văn hóa tại trường Bồ Đề, mà chẳng thấy ông thầy lớn tuổi nào cả. Mà người bốc “trúng thăm tự thiêu” lại có pháp danh là Thích Hạnh Đức. Sao lại khá trùng với cái pháp danh Thích Quảng Đức cũng “tự thiêu” hồi năm 1963, quá vậy?

Ngồi bên nhà mình, thầy Huyền Đạt cũng còn sụt sịt. Sau này thì thầy bớt khóc hu hu lớn tiếng như hồi đầu rồi. Thầy đã dịu bớt, bình tỉnh nói chuyện với Bác H được rồi. Em không nhớ là có nghe được Bác H nói điều gì. Ngoài những câu khuyên giải, an ủi, hình như bác H không nói nhiều. Hay là bác có nói nhưng vào lúc em chạy qua chùa hay xuống nhà dưới, lo giải quyết vụ rửa ly tách và bình trà cho xong cái nợ buổi sáng. Mà em thì khoái chạy qua bên chùa để coi họ làm lễ truy điệu.

Bên chùa Tỉnh Hội lúc đó thì ồn ào và rần rần dữ lắm. Tiếng chuông trống, tiếng loa tụng kinh inh ỏi, rồi thầy chùa, thanh niên nam nữ phật tử mặc đồng phục, phật tử lớn tuổi mặc áo dài lam, và người ta ra vô rần rần. Em cứ luồn ngõ sau chùa, chỗ nhà trù, sau mấy gốc dừa, chạy qua chạy lại mà coi và nghe ngóng. Em thấy thầy Huyền Đạt, rất buồn và giận bên chùa Tỉnh Hội. Mà hồi đó em cũng chưa biết tại sao. Nhưng qua những điều nghe trước đó, em biết thầy Huyền Đạt rất giận thầy Giải An, trụ trì chùa Tỉnh Hội Quảng Ngãi, và cho rằng chính thầy Giải An là người đã đốt chết đứa học trò cưng của mình. Hồi đó, em thấy sao lại có chuyện dữ dằn khó tin như vậy? Nhưng chẳng lẽ thầy Huyền Đạt lại đi kết tội thầy Giải An? Cũng toàn là thầy chùa, sao lại có vụ giết người gì trong này? Thiệt tình, hồi đó em cũng hơi khó hiểu.

(Bỏ một đoạn)

Trở lại vụ “tự thiêu” trước cổng chùa Tỉnh Hội Quảng Ngãi năm 1967 của sa di Thích Hạnh Đức. Lúc đó em chỉ biết là trong cái vụ “tự thiêu chống chính phủ Thiệu Kỳ và đòi Mỹ rút quân” này có điều gì mờ ám, nên thầy Huyền Đạt mới đến nhà mình ngồi than khóc kể lể với Bác H. Lúc đầu, em nghĩ là chắc tại thầy thương học trò và giận mấy ông thầy bên Tỉnh Hội quá nên mới có phản ứng như vậy.

Má có sai người đi mua đồ ăn sáng cho thầy. Vì từ lúc đến nhà mình thầy cứ ngồi khóc rồi than, chớ đã có ăn uống gì đâu. Sau khi, xin đem xác đệ tử về chôn ở chùa không được, thầy bèn trở về chùa Thình Thình. Em cũng không biết thầy về lúc nào và ai chở thầy đi nữa.

Bên chùa làm lễ cầu siêu và khâm liệm thầy Hạnh Ðức trong cái hòm bằng tole. Họ làm lễ trên chánh điện chùa Tỉnh Hội. Cái hòm to và rộng dữ lắm, vì hai tay chân người chết cháy đã bị cong vều lên, và khuỳnh ra nên cái hòm phải rộng theo. Sau đó là họ đưa quan tài sang bên phòng dãy phía Tây chùa, mà vách phòng sát giếng sau nhà ông Lãnh. Rồi làm lễ truy điệu, và phát tang, Gia Đình Phật Tử, tăng, ni phúng điều để tang gì đó lung tung. Nghe đâu chương trình truy điệu tính để đến cả tuần. Tới khi cái hòm bằng tole vì hàn không kỹ, bị xì hơi thối và chảy nước, thì chùa Tỉnh Hội mới quyết định làm đám tang. Tới gần chỉ cần đứng ngoài của phòng thò đầu vô trong một chút là đã nghe mùi hôi xông lên nồng nặc. Ðám tang thật đông và lớn. Và được chôn trên núi Thiên Ấn. Em cũng có chạy sang chùa và theo ra trước ngoài đường xem đám tang này.

Hồi đó em cứ thắc mắc, không biết mấy cái thơ của ông có ai đem vô cho ông tổng thống Thiệu không nữa. Xen lẫn trong các buổi lễ truy điệu, lá thư của ông gởi cho tổng thống Thiệu, và tổng thống Mỹ cũng có đọc trên loa ở chùa. Em nhớ đại khái là đòi hỏi Mỹ rút quân, và ông Thiệu phải từ chức vì độc diễn. Nghe thì nghe vậy, mà em thấy sao trời ơi đất hỡi quá. Hổng biết có ai để ý đến mấy cái thơ cà tàng, lãng xẹt này không nữa.

Sau này em cứ thắc mắc hoài mà nghĩ không ra ai đã đưa tin và ra tận chùa Thình Thình đón thầy Huyền Đạt đến nhà mình nhanh như vậy. Chắc chắn không phải bên chùa Tỉnh Hội. Bởi họ chỉ muốn làm rùm beng cái vụ tự thiêu. Dễ gì thầy Giải An cho người ra nhắn tin và đón thầy Huyền Đạt về chùa Tỉnh Hội. Nếu có nhắn tin, thì mọi việc phải xong xuôi rồi thì may ra. Bởi trong vụ này, có thể nói là họ âm thầm bắt cóc thầy Hạnh Đức rồi dựng cảnh tự thiêu, dễ gì họ báo tin sớm như vậy. Thầy Huyền Đạt lại đến nhà mình rất sớm. Lúc đó bên chùa Tỉnh Hội còn để xác thầy Hạnh Đức trước chánh điện chưa kịp làm lễ nhập quan nữa.

(Bỏ một đoạn)

Lúc đó, ở Quảng Ngãi chỉ có xe Lam và xe ngựa, honda ôm chưa có, không thể nào thầy Huyền Đạt đến nhà mình nhanh như vậy. Chỉ đâu chừng một tiếng đồng hồ là cùng. Từ Dốc Quán Cơm, đầu cầu Trà Khúc, mà về nhà mình bằng xe Lam cũng phải đổi mấy chuyến, và mất cả tiếng đồng hồ. Lại có mấy ai biết được thầy Hạnh Đức là đệ tử của thầy Huyền Đạt, ngoài Bác H và Ba. Còn thầy Giải An, và thầy Nguyên Minh, bên chùa Tỉnh Hội thì không kể rồi. Họ đang rần rần bên chùa Tỉnh Hội, hơi sức đâu mà báo tin cho thầy Huyền Đạt. Vả lại, muốn báo tin cũng không thể nhanh đến vậy.

Không chừng Ba nhờ ông Đức, trưởng phòng Hai. Nếu không phải ông Đức thì ông Bé tự Minh, tiểu khu trưởng, Quảng Ngãi. Hai ông đều có quyền xử dụng máy bay trực thăng. Một trong hai ông sẽ cho trực thăng bay thẳng đến chùa Thình Thình đón thầy Huyền Đạt về Tiểu Khu. Rồi từ Tiểu Khu đi bộ sang nhà mình, chỉ cách có bờ tường dài. Bởi vì dù có dùng xe Jeep nhà binh cũng không nhanh tới vậy được. Và ngoài Bình Sơn sát biển vẫn là vùng bán an ninh, mà trời còn sớm xe Jeep chạy đi, chạy về, cũng không bảo đảm an ninh cho lắm. Nhưng dù dùng xe Jeep em vẫn thấy quá nhanh, và quá sớm. Cho nên phải dùng trực thăng mới hợp hoàn cảnh và thời gian lúc bấy giờ. Không chừng phải có mặt Ba trong chuyến trực thăng này rồi. Với hai yếu tố thời gian và không gian, em nghĩ phải là vậy rồi. Có thể lúc về lại chùa Thình Thình, thầy Huyền Đạt cũng đi bằng trực thăng luôn rồi.

(Bỏ một đoạn)

Sau này em nghĩ lại thấy cũng lạ. Cả hai ông thầy chùa “tự thiêu” đều có pháp danh là Đức cả. Một ông già là Thích Quảng Đức, một ông trẻ là Thích Hạnh Đức. Và em nghĩ chắc ông Trí Quang thấy vụ “tự thiêu” của ông Quảng Đức đã khiến chính phủ ông Ngô Đình Diệm sụp đổ, nên bấy giờ, tính dùng cái màn “tự thiêu” ông Hạnh Đức này để hạ gục chính phủ ông Nguyễn Văn Thiệu lần nữa. Chắc ông này tính diễn lại trò cũ. Dĩ nhiên, phải có bàn tay cộng sản Hà Nội phía sau là cái chắc.

Qua cái vụ “tự thiêu” của ông Hạnh Đức năm 1967, cùng những lời than trách và khóc kể của thầy Huyền Đạt tại nhà mình, em thấy cái vụ đám Trí Quang đốt ông Quảng Đức, 1963, để lợi dụng cho mưu đồ chính trị và bị cộng sản giật dây, cũng như nhau mà thôi.

Sau này, mỗi lần lên chùa Thiên Ấn ra phía sau thăm mộ thầy Hạnh Đức, thì em lại nhớ đến cảnh than khóc của thầy Huyền Đạt tại nhà mình năm 1967. Và càng biết rõ là cái đám ma tăng đang lũng đoạn cả giáo hội Phật Giáo trong mưu đồ quyền lực và chính trị. Và chắc chắn đám giả tu này bị tụi cộng sản Hà Nội giựt dây, lợi dụng, để gây náo loạn xã hội Miền Nam. Người bình thường chỉ cần nghe tự thiêu, nghe cứu nguy dân tộc và đạo pháp là đâu còn biết gì nữa. Tha hồ cho mấy ông họ Thích giả mạo này kích động và lợi dụng.
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Lịch Trình Sinh Hoạt

14h00 – 14h10: Tập trung
14h15 – 14h45: Lễ phật

14h45 – 15h15: Lễ đoàn
                          
Câu chuyện dưới cờ
15h15 – 15h30: Tự trị đoàn
15h30 – 16h15: Tu học
16h15 – 17h00: Sinh hoạt chung - Kết dây

Kết Nối Tình Lam





Thống Kê Truy Cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 33


Hôm nayHôm nay : 3625

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 72038

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 9859512

Doanh Lam