Gia Đình Phật Tử Long Hưng

MỖI TUẦN MỘT CÂU CHUYỆN: DẢI ÁO ĐỨT

Thứ bảy - 23/06/2018 04:44
MỖI TUẦN MỘT CÂU CHUYỆN: DẢI ÁO ĐỨT
Xưa, một v vua mở dạ tiệc thiết đãi trăm quan. Yến tiệc đang linh đình thì một cơn gió mạnh ập đến, tất cả đèn đuốc đều phụt tắt. Trong bóng tối một cung nữ đến tâu với nhà vua: 
- Muôn tâu bệ hạ, thừa dịp tối lửa tắt đèn, một tên vô lại đã cợt nhã với thần thiếp. Thiếp đã bứt được dải áo của hắn... xin bệ hạ cho truy tầm tội phạm ngay lập tức ạ! 
Nghe xong vua liền truyền lệnh: 
- Hỡi bá quan! Để tỏ dạ trung thành và hết lòng vui say với trẫm đêm nay, các khanh hãy bứt hết dải áo đi! 
Mọi người y lời. 
Tiệc tan, nàng cung nữ đến nũng nịu trách nhà vua đã không chịu bắt tội phạm mà còn tạo cơ hội cho hắn phi tang. 
Nhà vua mỉm cười đáp: 
- Tửu sắc là những điều mà thường nhân khó ai tránh khỏi. Cho ta uống rượu say chuếnh choáng, cận kề bên nữ sắc, gặp cơ hội thuận tiện thì chính ngay bản thân trẫm cũng khó mà tự chủ. Còn như biết được tội phạm mà không trừng trị thì phép nước hết nghiêm minh... Lòng trẫm chưa được vô tư như Thánh nhân khi biết rõ người phạm lỗi thì thà rằng chẳng biết còn hơn.
Về sau, nhà vua lâm nạn... mọi người đều bỏ chạy, duy chỉ có một viên quan trẻ liều mình cứu giá. Nhà vua thoát chết, hỏi tên họ ân nhân. Chàng trẻ tuổi cung kính thưa: 
- Muôn tâu! Hạ thần chính là người bị bứt dải áo trong buổi dạ yến năm xưa. 
Hai vui tôi đều xúc động. 
........................................................................................................................................
LỜI BÀN:
Đọc đến câu chuyện này, có lẽ chúng ta đều bồi hồi cảm động.
Vị vua này xử sự thật thông minh và tế nhị biết là bao. Là một người đứng đầu muôn dân, với quyền sinh sát trong tay, có thể cho xử tử viên quan nọ ngay lập tức vì tội “khi quân phạm thượng’, nhưng Ngài đã không làm. Và cũng vì thế Ngài mới là một vị Minh Quân.
 Vậy mà trong chuyện tương giao hằng ngày, chúng ta lại cư xử hết sức thô tháo và khờ khạo. Có thể chỉ vì một lỗi lầm, một lời nói sơ suất của bạn bè, đồng nghiệp hay vợ con.. mà chúng ta trách mắng đủ điều, kể lể kêu ca, hoặc tệ hơn tìm cách trả thù... 
Và cũng vì thiếu lòng bao dung, thiếu sự khôn ngoan mà chúng ta đã để sự nóng giận, vị kỷ của mình làm tổn thương cho chính mình và những người xung quanh không ít, nhất là trong thời đại thông tin như hiện nay... Có lẽ vì thế mà chúng ta cứ mãi phiền não, khổ đau, mãi là “phó thường dân’ mà không ngóc đầu lên được chăng!
Lỗi người thì phanh phui
Như sàng trấu trong gạo
Lỗi mình thì che đậy
Như kẻ gian giấu bài
 (Pháp Cú)
Nếu biết lỗi người mà lòng mình chưa thể vô tư như Thánh nhân thì chẳng thà không biết còn hơn”. Chúng ta có nên khắc ghi lời này trong tim chăng!?

NGUYÊN THANH

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây