Gia Đình Phật Tử Long Hưng

Cảm nghĩ đêm lửa trại hè em đoàn sinh Thiếu Nam: "NỤ CƯỜI ĐÊM LỬA TRẠI"

Thứ bảy - 09/07/2016 04:19

Cảm nghĩ đêm lửa trại hè em đoàn sinh Thiếu Nam: "NỤ CƯỜI ĐÊM LỬA TRẠI"

Đã một tuần, kể từ ngày tham gia đêm Lửa Trại truyền thống của GĐPT Long Hưng tại chùa Bửu Sơn - Phan Thiết. Tôi mới có thời gian ngồi và niệm lại những ký ức tươi đẹp của những ngày Trại vừa qua. Mỗi năm định kỳ
Đã một tuần, kể từ ngày tham gia đêm Lửa Trại truyền thống của GĐPT Long Hưng tại chùa Bửu Sơn - Phan Thiết. Tôi mới có thời gian ngồi và niệm lại những ký ức tươi đẹp của những ngày Trại vừa qua. Mỗi năm định kỳ, GĐPT Long Hưng đều tổ chức những ngày Trại Hè nhằm tạo không gian vui chơi cũng như góp phần tạo điều kiện học tập, rèn luyện bản thân cho các đoàn sinh và mọi người đều háo hức tham gia. Tuy Tôi cũng vô cùng háo hức nhưng lại không có điều kiện, thời gian để cùng anh chị em trong gia đình tham gia các buổi Trại. May mắn thay, Hè năm nay, Tôi lại có thể sắp xếp thời gian của mình để tham gia Trại Hè của gia đình. Điều đó quả thực làm cho Tôi rất vui và háo hức mong chờ khoảng thời gian tuyệt vời để tận hưởng niềm vui bên các anh chị em trong gia đình.

 
Trên chuyến xe rời khỏi thành phố Hồ Chí Minh, nơi mọi công việc, học tập hằng ngày của anh em chúng tôi diễn ra đang dần dần bị bỏ lại phía sau là tiếng hát xôn xao, vui vẻ, tràn đầy sức sống của những người con Phật trên xe: “….Ta đoàn áo Lam tiến bước lên đường….” cùng nhau tiến đến chùa Bửu Sơn ở Phan Thiết để tham gia Trại Hè. Ai cũng nở trên môi nụ cười tràn đầy vui vẻ và hạnh phúc. Tôi nhìn họ vui, Tôi lại càng vui hơn và hạnh phúc ngập tràn, mặc cho đồng hồ đã điểm quá 12 giờ khuya, anh em chúng tôi vẫn thức mà ca hát.

Đêm Lửa Trại đã đến. Tối hôm đó, các đoàn sinh GĐPT cùng nắm tay nhau, quây quần bước đi bên đống củi đã được các anh Thiếu Nam chất sẵn ở trước Chánh Điện của chùa Bửu Sơn. Bên cạnh đó còn có sự tham gia của GĐPT bạn. Chúng tôi nắm chặt tay nhau, cùng múa cùng ca. Rồi khi ngọn lửa cháy lên, tất cả cùng ngân giọng cất cao bài ca Hồn Lửa Thiêng: “….Lửa hồng cháy bừng tỏa hào quang….Lửa hồng cháy bừng sáng rừng hoang….Đây hồn lửa thiêng vì sông núi….Đây hồn lửa thiêng vì Chánh Đạo….” tiếng hát thật hào hùng, khí thế, làm cho con tim của Tôi như muốn nhảy cả ra ngoài chung vui với mọi người vì quá hào hứng.


 
Bỗng, một em Oanh Vũ nữ đang nắm tay đứng kế Tôi cầm tay Tôi đưa lên rồi nói:
         Dây của của anh bị xúc ra rồi nè!

Vốn là trước khi lên đường, GĐPT Long Hưng chúng tôi chia ra làm bốn đội gồm cả bốn ngành Thiếu Nam, Thiếu Nữ, Oanh Vũ Nam, Oanh Vũ Nữ lấy tên đội nhóm chơi là Sen Xanh, Sen Vàng, Sen Hồng, và Sen Trắng. Mỗi người trong mỗi đội đều được phát cho một dải ruy băng màu để phân biệt, dải băng đội Sen Vàng của Tôi có màu tím. Đúng vậy, từ lúc lên xe đi Trại đến tối hôm đó, dải ruy băng của Tôi nó cứ xúc gúc và tụt ra, thiệt là làm cho Tôi thấy bực mình. Rồi Tôi nói:
-          Sáng giờ nó cứ tụt hoài. Em cột lại giùm anh nha?
-          Ok, để em chỉ anh nè… tốt nhất là anh gúc lại hai lần, vậy nó mới hổng có tụt… Nè… Nè… Đó!!!... Xong rồi!!! Hihihihi!!!


 
Trong chốc lát, em Oanh Vũ ấy đã cột lại chiếc dải ruy băng cho Tôi, ngoài ra còn thắt hình chiếc nơ nữa chứ. Thật dễ thương làm sao. Rồi Tôi nhìn lên mặt em, trên mặt em hiện lên một nụ cười rất tươi. Tuy dưới trời tối mịt nhưng qua ánh sáng của đám lửa Trại, Tôi có thể nhìn thấy rõ nụ cười ấy. Nhưng lạ thật, Tôi đã nhìn thấy bao nhiêu nụ cười trong đời, nhưng sao nụ cười của em Oanh Vũ ấy lại làm cho Tôi cảm thấy có cái gì đó vô cùng đặc biệt. Nó dễ thương, hồn nhiên, vô tư, trong sáng và cũng không kém phần tinh nghịch của lứa tuổi trẻ thơ. Thật kỳ lạ, Tôi nhìn mọi người xung quanh và để ý rằng trên môi ai cũng có một nụ cười đặc biệt như thế. Tất cả đều hồn nhiên, sảng khoái vô cùng mà tại sao lúc thường ngày Tôi không nhìn thấy. Có lẽ vì mãi mê trầm luân giữa vòng xoáy nghiệt ngã của cuộc đời mà mỗi người chúng ta đã quên mất đi tiếng cười của mình. Chúng ta mãi đấu đá, đua tranh, hứng chịu bao nhiêu phiền não, tham, sân, si mà đánh mất đi tiếng cười ấy. Đến khi từ bỏ tất cả, trở về dưới mái nhà Lam thân thương này, chúng ta mới có thể tìm lại chính mình, tìm thấy được nụ cười vô tư, sảng khoái đó.


 
GĐPT Bửu Sơn, họ là ai, Tôi không hề biết. Và tất nhiên họ cũng chẳng biết Tôi là ai. Nhưng giờ đây, điều đó chẳng hề quan trọng. Bởi tất cả chúng tôi đều đang đứng tại nơi đây, cùng nắm tay nhau, quay quần ca múa bên ánh lửa Trại, dưới màn đêm đầy sao sáng lung linh vắng trăng, dưới mái nhà Lam chùa Bửu Sơn, chúng tôi là anh chị em, tuy không cùng ruột thịt nhưng tình cảm sâu tận đáy lòng. Chúng tôi tay nắm tay, cùng ca vang bài ca Nối Vòng Tay Lớn, Bốn Phương Trời, chơi những trò chơi vui do các quản trò bày ra, có trò lăn, lộn, lê, lết, bò, chà dưới đất, dơ hết cả quần áo. Nhưng như vậy thì đã sao! Chúng tôi vẫn cứ tiếp tục vui đùa, mặc cho quần áo dơ bẩn, mặc cho hơi nóng của lửa làm cho toát cả mồ hôi, chúng tôi vẫn cứ tiếp tục nắm tay và cùng nhau ca múa và nhất là nụ cười trên môi vẫn chẳng hề thay đổi.
 
Tuy nhiên, hữu sinh hữu diệt, buổi tiệc nào dẫu vui đến mấy cũng phải đến lúc tàn. Đêm Lửa Trại dần dần kết thúc với câu chuyện lửa tàn của một anh Huynh Trưởng. Giọng nói nhẹ nhàng, sâu lắng của anh vang lên trong không gian tĩnh lặng, tối đen do đám lửa tàn và chỉ được soi sáng nhờ ánh sao trên trời làm tâm tư của Tôi trở nên lắng đọng. Cuối cùng là nghi thức Kết Dây và hát lên bài ca Kết Dây Thân Ái. Tiếng hát ngân lên, vang vọng khắp bốn phương, giữa đêm khuya thanh vắng như đánh thức lòng người, làm khơi dậy bao sự tiếc nuối, luyến tiếc cho đêm Lửa Trại trôi qua quá nhanh chóng.



 
Ngày hôm sau, hai Gia Đình chúng tôi rồi sẽ phải tạm biệt nhau, biết ngày nào gặp lại. Tuy chỉ mới quen nhau nhưng tình cảm dành cho nhau vô cùng sâu đậm. Chỉ mong trong một ngày gần nhất có thể được cùng nhau tương phùng, cùng nắm tay nhau và hát vang những bài ca màu áo Lam, quây quần bên Lửa Trại, và tất nhiên là không thể thiếu vắng nụ cười trên môi.


Tác giả bài viết: Trần Thế Bình An

Nguồn tin: www.gdptlonghung.com.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây