Gia Đình Phật Tử Long Hưng

Cảm Niệm Mùa Vu lan

Thứ hai - 11/08/2014 13:47
Dòng đời mãi êm đềm trôi theo thời gian thấm thoát con chợt nhận ra mình đã lớn, mới ngày nào con còn được bú mớn, đút cơm,
Dòng đời mãi êm đềm trôi theo thời gian thấm thoát con chợt nhận ra mình đã lớn, mới ngày nào con còn được bú mớn, đút cơm, được nâng niu vỗ về, được đong đưa ngủ say trong câu hát ru à ơi của mẹ, lời ru ấy của mẹ đã ở trong giấc ngủ con từ những ngày thơ bé và theo con cho đến tận bây giờ. Con biết rằng ngày đó không chỉ riêng con mà tất cả những đứa trẻ khác khi nghe lời ru ấy đều chỉ biết tròn xoe đôi mắt ngây ngô ngó nhìn vạn vật xung quanh và đòi cho bằng được tất cả những gì chúng con muốn.
Lớn thêm một chút đến tuổi cắp sách đến trường, dù cuộc sống có muôn ngàn khó khăn nhưng mẹ cha vẫn cố gắng lo cho con được bằng bạn bằng bè. Mẹ đã dậy sớm hơn khi vạn vật vẫn còn chìm trong màn đêm tỉnh mịch, những gánh hàng trĩu nặng đã theo mẹ tới đường xa để từ đó mẹ chở ước mơ của con bằng đôi bàn tay thêm chai sạn, bằng đôi mắt mẹ ngày một mờ đi, bằng tấm lưng gầy ngày thêm oằn nặng, bằng đôi chân run rẩy nhưng vẫn vững vàng bước để dìu dắt con đi.
Còn cha con cảm nhận tình thương không nồng nàn, dịu dàng như mẹ nhưng con biết tình thương ấy luôn song hành cùng tình mẹ. Cha cho con chân cứng đá mềm, cha gồng mình làm điểm từ cho con, tiếp cho con niềm tin, ý chí và nghị lực để con vững chải bước vào đời
       “ Giọt nước mắt muôn đời không uống cạn
            Mồ hôi năm tháng chẳng hề vơi
            Đây tình cha muôn thưở vốn không lời
            Luôn lặng lẽ âm thầm như chiếc lá”
Và cứ thế con đã lớn lên bằng tình yêu thương và sự chở che của cha của mẹ. Mái tóc con  ngày một ống ả xỏa dài, đôi mắt con ngày một tinh anh nhìn đời háo hức, đôi chân con đã bắt đầu biết rong ruổi tha phương và không còn muốn quanh quẩn trong vòng tay của cha, của mẹ. Ngoài kia một vòng tay lớn hơn đang chào đón con với những sa hoa với những yêu thương mà con đã ngỡ tưởng rằng đó là hạnh phúc. Con hụp lặng. chìm đắm và mãi mê xa đà theo những thú vu tạm bợ để rồi lãng quên những ngày tháng êm đềm bên lời ru ầu ơ của mẹ năm nào.
“ Con đâu biết những chiều hoàng hôn xuống
Mẹ lặng thầm tựa cửa ngóng con xa
Đôi mắt mẹ lệ nhòa khô màu nhớ
Ngóng con thơ bàn bạc chốn xa mờ”
Rồi một lúc nào đó giữa trường đời ta trượt chân vấp ngã, chợt nhớ về những ngày bình yên bên mẹ bên cha, ta muốn tìm lại chút dư âm ngày xưa ấy, muốn được nghe lại lời cha khuyên bảo thưở nào, muốn được nằm trên cánh võng đong đưa và thèm được nghe tiếng hát ru của mẹ thưở thơ bé nhưng còn đâu bao năm tháng ấy bởi thời gain đã phủ lên màu tàn úa, bỗng mẹ mẹ gầy, cha cằn cỏi vì ai?
Mẹ ơi? Cha ơi? Con chẳng hề hay biết đến những buổi chiều tà.
“ Cha trông cửa trước, mẹ ngóng cửa sau
Dõi tìm con nơi phương trời nào vô định
Ánh mắt đăm chiêu đau đáu nổi niềm
Không biết nơi xa kia con có được bình yên hạnh phúc”
Có những khi nghe tiếng bước chân, mẹ lại ngỡ như ta đã về bên mẹ, mẹ vội vàng choàng đậy chạy ra ngõ đón chờ ta, nhưng rồi lại thất vọng , lại đợi chờ dù biết rằng bạc vô âm tính
Chiều nay con chợt nhớ quê xưa, nhớ mẹ cha nơi xóm nghèo thanh lương, lòng bùi ngùi bước đi trong khoảng vắng của bao tháng ngày buôn ba, mái tranh xưa giờ liu xiu một góc vườn như buồn như tủi, như  ngóng cùng trông nơi ấy đã một thời con có tuổi thơ bên cha cùng mẹ, nơi con được ấp ủ những yêu thương của lứa tuổi hồn nhiên. Nhưng lối về nay lạ quá,
 Bỗng rêu xanh dường như phủ kí cả con đường,
 Trước hiên nhà cỏ đã mọc đầy sân
Con cất tiếng gọi cha nhưng cha con đâu?
Con cất tiếng gọi mẹ nhưng sao không nghe tiếng trả lời?, lặng người con chợt thấy bơ vơ, tìm sau ngõ trước vườn sau khgông một bóng người.
Mẹ ơi? Cha ơi? Con chạy vào căn phòng vắng, chiếc áo này là của cha, đôi dép kia là của mẹ, kỷ vật ngày nào vẫn còn nguyên vẹn đó mà bóng người xưa giờ khuất dạt nơi đâu
“ Ta mất mẹ trôi ngày tháng rất lê thê
Trong ảo giác tìm đâu ra thưở nữa
Quê xưa buồn lặng lẽ, vắng bóng mẹ hiền ơi?”
Chuỗi ngày thơ ta đã đong đầy kỉ niệm không nguôi, đã sớm vụt khỏi tầm tay trong khoảnh khắc
Mẹ ơi? Cha ơi? Có phải con đã quá hờ hững, quá vô tâm, đã bỏ lại người trong hiu quạnh, cô đơn của những tháng ngày mong nhớ, đợi chờ. Bao ngày qua mãi mê những tham vọng nơi cõi đời, mà con quên rằng con còn có mẹ, có cha. Rồi bất chợt con nhận ra mẹ cha đã ở tuổi xế chiều và bàng hoàng khi nghĩ đến ngày buồn
 
Khi bên đời con không còn hình bóng của người nữa, khi cha mẹ đã ra đi dể lại một mình con cô đơn giữa dòng đời muôn lối
“ Lúc còn mẹ con còn tất cả
Mẹ đi rồi tất cả cũng đi
Mẹ ơi con chẳng còn gì?”
Cha mẹ ơi? Giờ đây khi con được làm cha làm mẹ, con mới có thể thấu hiểu được tấm lòng của người, chẳng thể có ngôn từ nào có thể diến tả được sự hi sinh tột cùng ấy, có mang nặng đẻ đau, chờ đợi từng tháng từng ngày, mong ngóng đứa con thơ cất tiếng khóc chào đời, con mới biết mẹvđã chịu mọi đắng cay đến dường nào.
“ Mẹ sinh con cưu mang mười tháng
Cực khổ dường gánh nặng trên vai
Uống ăn chẳng đặng vì thai
Cho nên thân thể hình hài kém suy”
“ Khi sinh sản hiểm nguy si siết
Sinh đặng rồi tinh huyết dầm dề
Ví như thập huyết trâu dê
Nhất sanh thập tử nhiều bề gian nan
Cha ơi? Mẹ ơi? Hôm nay con về đây xin cho con được quỳ trước mẹ trước cha để nói nên lời tri ân và tạ tội con đã quá vô tâm mà quên lãng tình cha, quên đi thâm ân của mẹ, xin cho con được  hướng nguyện về cha mẹ mình bằng những gì thiêng liêng và cao cả nhất.
Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát Ma Ha Tát.



Tác giả bài viết: Nhật Thanh

Nguồn tin: gdptlonghung

Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 2 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây